Bài thơ: Lời Của Đêm

854 lượt xem

LỜI CỦA ĐÊM

Ai ơi bưng bát cơm buồn

Đưa lên cửa miệng, lệ tuôn mi sầu

Cô đơn canh vắng một màu

Chén cơm nghẹn đắng ai nào hiểu cho

Cơm bao nhiêu bát thì no

Lệ bao nhiêu giọt để đo nổi buồn

Xa nhà, xa cách quê hương

Một thân trôi dạt con đường mưu sinh

Bao năm vẫn sống một mình

Con đường mưa nắng lặng thinh đi về

Nhà ai má ấp môi kề

Tôi căn gác trọ bốn bề quạnh hiu

Cũng từng hận, cũng từng yêu

Đến nay cái tuổi cũng nhiều hỡi ai

Mà sao xuân cứ trôi hoài

Đò đời vẫn tháng ngày dài lênh đênh

Phố phường đất rộng mông mênh

Mà sao đời thấy chông chênh ngoặt nghèo

Tình thì tựa núi cheo leo

Đời thì tựa sóng biển reo tháng ngày

….

Đêm khuya nuốt chén cơm này

Lùa vào cửa miệng đắng cay cuộc đời

Nghẹn ngào chẳng thốt nên lời

Buồn thiu ngước mắt lên trời thở than

Gieo mầm giữa chốn trần gian

Vẫn mong có lúc đại ngàn thẳm xanh./.

Biên Hòa, Đồng Nai – Ngày 21/03/2013

Xem thêm  Bài thơ: Một Mình

Ghi chú: Mình thành lập website cá nhân này nhằm thỏa mãn đam mê viết lách, bao gồm những bài blog mình tự viết và cả những nội dung sưu tầm. Nếu bạn yêu thích hãy cùng kết nối với mình qua Zalo: 0949.339.222 hoặc Facebook: Trịnh Bảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm!